読者です 読者をやめる 読者になる 読者になる

KokoronoNiwa’s diary

書くことで心を癒す

海と空のラブストーリー Chuyện tình Bầu trời và Biển cả

                                      f:id:KokoronoNiwa:20170112103132j:plain

雨は空の涙だと言われていますが、どうして空の涙は人間の涙のように塩辛い味がしないのでしょうか?
皆さんは不思議に感じたことがありませんか?
私は【人間の涙はいつも塩辛い味がするわけではありません。悔し涙や怒りの涙、痛みの涙は塩辛い味がしますが、感動の涙や嬉し涙はほとんど味がありません。】という話をどこかで聞いたことがあります。
空の涙の疑問に答えるために、私が想像した雨の伝説を語ります。
空と海は「七夕伝説」、「織姫彦星の話」のように、遠く離れ、さらに一生に結婚できないカップルです。海はいつも空のことを懐かしく思い、心の底まで空の姿を映しています。それで、空が曇っている時は海も濁って見えます。また、空が綺麗に晴れている時は、海も青くて澄んで見えます。空と海は遠く離れていますが、心は繋がっているのです。
でも、海の塩辛い味は空に会えない悔しさや悲しさからできた味です。海はそのような悔しさや悲しさを隠し、空に見せないようにしています。空も海のことをすごく愛しています。毎日、空が愛情たっぷりの光を海に届けています。海も塩辛い味が残らない蒸気を空に届けます。空が海の大きな愛情を感じて泣いた涙が雨になります。これは嬉し涙です。
自分が想像した物語なのでつまらないかもしれません。(笑)

------

Người đời bảo mưa là nước mắt của trời. Nhưng sao nước mắt của trời lại không có vị mặn? Theo mình, có lẽ vị mặn trong nước mắt là những khổ đau, sự dồn nén cảm xúc của chủ thể. Và mình từng nghe ở đâu đó rằng: những giọt nước mắt rơi khi vui mừng, hạnh phúc sẽ không có vị mặn. 
Theo tưởng tượng của mình, trời và biển là 1 cặp tình nhân bị chia cắt, không bao giờ hội ngộ được với nhau. Biển luôn thương nhớ và in sâu hình ảnh của trời trong lòng (thực tế là trên bề mặt). Chính vì thế khi trời buồn, xám xịt, mặt biển cũng trở nên man mác, u sầu. Và khi trời cao gọi nắng reo vui, biển cũng trở nên xanh và trong vắt.
Biển ôm trong lòng nỗi nhớ thương trời quay quắt, nén chặt tâm tư thành vị mặn chát dành riêng cho mình. Và với tình yêu nồng nàn trời trao cho biển qua từng tia nắng, biển giữ lại cho riêng mình những đau khổ đắng cay, chỉ gởi đến trời những điều thanh khiết và tốt đẹp nhất thông qua hơi nước. Trời cảm động trước tấm chân tình của biển, gom góp yêu thương tạo thành mưa để dung hòa vị mặn, xoa dịu đi những cay đắng biển mang trong lòng.

Và đó chính là sự tích về nguồn gốc của mưa do mình tự tưởng tượng. Mong các nhà khí tượng và khoa học chân chính bỏ qua cho sự tào lao của mình.