読者です 読者をやめる 読者になる 読者になる

KokoronoNiwa’s diary

書くことで心を癒す

「は」と「が」の使い分け Cách phân biệt は và が

Tiếng Nhật được xem là 1 trong những ngôn ngữ khó nhằn. Điều này thì khỏi cần bàn cãi rồi. Tuy nhiên, có những thứ cơ bản, tưởng chừng như rất dễ và thường được dạy khi vừa mới nhập môn, nhưng không phải ai cũng có thể sử dụng thành thạo và chính xác được, và ngay cả người Nhật cũng còn mơ hồ.
Đó là sự khác nhau giữa は và が. Đây là 2 trợ từ được cho là khá giống nhau và trong nhiều trường hợp có thể sử dụng thay thế cho nhau. Tuy nhiên, tùy bối cảnh, 2 từ này lại hoàn toàn khác nhau.
Trước đây, mình được các thầy cô dạy là, は được sử dụng khi cần nhấn mạnh sự vật, sự việc phía sau nó; còn が là nhấn mạnh cho đối tượng nằm ở phía trước nó.
Ví dụ: 1. 私は学生です。
   2. 私が学生です。
  
Đọc giải thích trên và xem ví dụ, bạn có hiểu sự khác nhau của 2 câu này chưa? Chắc chưa đâu nhỉ.
Thực ra, giải thích kiểu này khá trừu tượng. Để dễ hiểu hơn, mình nên sử dụng đến câu hỏi.
Ở vd1, nó là câu trả lời của câu hỏi: Bạn làm gì? Tức là người hỏi đang quan tâm đến bạn, muốn tìm hiểu về bạn, muốn biết bạn làm gì, bác sĩ hay kỹ sư, hay vẫn còn là học sinh.
Còn ở vd2, nó là câu trả lời cho câu hỏi: Ai là học sinh? Tức là người hỏi muốn biết trong nhiều người, người nào là học sinh.
 
Tới đây chắc các bạn hơi hiểu hiểu rồi nhỉ.
 
Mình lại thử 1 cách phân biệt khác (nhưng mình nghĩ bản chất vẫn như cách giải thích trên)
は thường được đi theo phía sau bởi danh từ hoặc tính từ. が thường được đi theo bằng động từ.
Ví dụ: 1. 田中は社長です。
   2. 田中は優しいです。
   3. 田中が来ました。
 
Đây là cách sử dụng khi tường thuật, không có chủ đích nhấn mạnh gì cả.
Theo ví dụ trên, Topic xoay quanh anh Tanaka.
1. Tanaka là giám đốc (có ai khác là giám đốc nữa không thì người nói không quan tâm, chỉ quan tâm Tanaka làm gì.)
2. Takana hiền (ngoài Tanaka có thể có người khác cũng hiền, hoặc không; chủ đề được quan tâm là “Tanaka là người như thế nào”)
3. Tanaka đã đến (ngoài Tanaka có thể có người khác cũng đã đến, hoặc không; chủ đề được quan tâm là “Tanaka đã đến hay chưa”)
Tuy nhiên, nếu tráo đổi が và は sắc thái ý nghĩa sẽ khác nhau như thế nào?
4. 田中が社長です。
   5. 田中が優しいです。
   6. 田中は来ました。
4. Giám đốc là Tanaka. Chỉ có Tanaka là giám đốc. Chủ đề được quan tâm là ai là giám đốc.
5. Người hiền là Tanaka. Ngoài Tanaka ra không có người khác hiền. Chủ đề đang được quan tâm là người nào hiền.
6. Người đã đến là Tanaka. Những người khác không tới.
 
Sẵn tiện mình cho 1 ví dụ, và đặt 1 câu hỏi. Bạn thử trả lời nhé.
 
Có 1 người khách vào trọ trong 1 lữ quán. Người khách thấy lữ quán khá âm u, vắng vẻ, bèn hỏi nhân viên: “この部屋に幽霊がいますか?“
Người nhân viên trả lời rằng: ”この部屋にはいません。“
 
Và người khách trọ đã sợ hãi bỏ đi. Không dám trọ lại. Bạn có biết vì sao không?

タンポポがすき!

5月が好きです!春の気候が快適ですし、あちこちに色とりどりの花々が溢れています。心地よい風、やさしい日差しの中で散歩しながら、道沿いの美しい花を楽しめます。また、春は人間の元気を湧かせる力を持つ季節だと言われています。春には生気が満ち溢れる野生の花がたくさん咲いているからでしょう。その中で、タンポポという植物が一番好きです。タンポポは菊みたいな黄色い花を咲かせ、綿毛のついた種子を作る特徴があります。小さくて弱そうに見えますが、とても生命力が強いです。綿毛のついた種子が風に乗り長い旅に出て、地面に落ち、そこから新しいタンポポが生えてきます。栄養の乏しい土でも生息できます。時々、通勤の道で飛んでいるタンポポの種子を見つけると、「ちゃんと仕事をしているね!頑張ってね!」と心のなかで励ましてあげます。ちっぽけなタンポポですら頑張っているのだから、私ももっと頑張って有意味な人生を送っていきます。

Mất cảm xúc!

Bạn nghĩ một cuộc sống như thế nào là thú vị?
Theo tôi, cuộc sống thú vị khi cuối mỗi ngày bạn đều có thể viết nhật ký về ngày hôm đó. Thật ra, không hẳn bạn phải cầm bút viết ra giấy những điều xảy ra trong ngày mới gọi là "Nhật ký". Với tôi, "nhật ký" được tôi viết bằng nhiều cách. Có khi là ngồi lọ mọ gõ vào máy tính hay điện thoại, lắm khi siêng thì lại viết tay, cũng có khi tôi viết nhật ký trong đầu bằng cách nhớ lại những gì đã xảy ra trong ngày. Ngày tồi tệ nhất với tôi là một ngày chẳng có gì để cuối ngày nhìn lại. Và hình như tôi đang sống trong những chuỗi ngày như vậy.
Nếu phải tự nhận xét bản thân, tôi thấy mình "hơi không bình thường". Tôi hơi lười vận động, lười giao tiếp, lười trong mọi việc. Người ngoài nhìn vào có thể thấy cuộc sống của tôi đơn điệu, tối ngày ru rú trong nhà. Tuy nhiên, tôi luôn thấy cuộc sống của mình thú vị. Bởi vì mỗi buổi tối trước khi đi ngủ, tôi đều có chất liệu để viết nhật ký. Hàng ngày đi làm, tôi đều đi trên cùng một con đường, vào cùng một thời điểm, nhưng mỗi ngày tôi đều phát hiện một điều mới mẻ. Đó là chú mèo hoang nhưng béo tròn núc ních, khiến tôi tò mò vì sao mèo hoang lại béo thế và tôi để ý đến chuyện mỗi ngày có một vài cụ già hay mang đồ ăn đến cho chúng, âu yếm gọi chúng là con, xưng bố, mẹ. Đó là bông hoa Bồ Công Anh mỏng manh nhưng có năng lực sinh tồn mãnh liệt, khiến tôi quan tâm đến hành trình chu du khắp chốn của những mào lông trắng mang theo hạt mầm cho thế hệ tiếp theo. Đó là chú công nhân cần mẫn ở công trình xây dựng bên đường, chú cảnh sát hiền hòa thong thả đi tuần bằng xe đạp trong buổi sáng yên bình, khiến tôi suy nghĩ nhiều về cách sống, cách làm việc của người Nhật.... Tất cả đều gợi lên trong tôi niềm cảm hứng mạnh mẽ để tôi luôn cảm thấy yêu cuộc sống này.
Vẫn là tôi, vẫn đi trên con đường ấy nhưng sao mấy ngày vừa qua tôi không có gì để nhớ lại vào mỗi buổi tối? Con đường đã không còn thú vị, hay bản thân tôi đã không còn rung cảm với những điều thú vị của con đường!?

カメラをめぐる話

ある番組をみたところ、その話題に興味を持ちました。それは「有名なスポットに訪問した観光客は、やるべき手続きのように写真を撮り、FBへ投稿しているのだが、人間の眼は最も良いカメラ、人間の頭は最もいいメモリではないだろうか。」という話題です。

カメラの便利さを否定するわけではありませんが、どんなに便利な物でもその利点の裏には欠点があると思います。カメラを持っていれば、なんでも画像で保存できるので、人間は自分の眼で景色を眺めないようになった気がします。カメラがない時代では、美しい景色や感動的な光景を見けた人は、心の底までその美しさが残るように自分の眼で長く眺めていました。しかし、今の時代では、写真を撮れば、あとでも観られることから、本物の景色は目で観ず、景色に感動もしません。

数ヶ月前、同僚とディズニーシーに行きました。東京で一番の観光スポット、ディズニーシーの豪華な光景に心が打たれました。特に気に入ったのは「ファンタズミック」エンターテイメントショーですが、前に立つ観光客たちが両手をあげてカメラで撮影したせいで、あまり見えませんでした。担当のスタッフは、「後ろのお客様にご迷惑をかけないように撮影をご遠慮ください。頭の中に記憶してください。」と繰り返しアナウンスしていましたが、その人達はそれを無視して撮影を続けていました。その「カメラマン」に邪魔されなかったら、私は「ファンタズミック」を最初から最後まで十分に楽しめたかもしれません。―笑―

どこかで読んだことがあるかもしれませんが、次の話を紹介したいと思います。これは真剣に考えるべき話です。

カメラを持っていない、ある女の子は通学の帰り道で綺麗な花を見つけて、お母さんに伝えたがる場合、自分の眼でその花をちゃんと観察してから、家に帰ったら、思い出して自分の表現力を活かし、お母さんに述べます。そうすると、その女の子の記憶する能力と言葉で表現する能力が成長していくでしょう。一方、カメラやスマホを持っている女の子は、何か面白いことを見つけたら、写真を撮って後でお母さんに写真を見せたり、メールでお母さんに送りさえすれば伝えられます。観察や記憶を必要とせず、簡単なコミュニケーションですみます。しかし、それは人間ではありません。人間は物事を自分の眼で見て、自分の心で感じるものです。人間に対してはコミュニケーションが必要です。

現在、テクノロジーの高度発展により、生活に便利なものが生まれ、人間は楽になりました。でも、その反面、人間は周りのことへの関心がなくなってしまうのでしょうか。

 

Xem chương trình “Bitches in Town”, Thùy Minh có nói 1 câu khiến tôi rất đồng tình. Đó là: “Ngày nay khi đi du lịch, đến 1 địa điểm đẹp nào đó, người ta liền nghĩ ngay đến việc chụp ảnh để đăng FB để khoe với mọi người là mình đã đặt chân đến đây. Nhưng thật ra, đôi mắt của mình đã là một cái máy ảnh tốt nhất rồi.”

Không thể phủ nhận máy ảnh là một công cụ rất có ích trong việc lưu giữ những khoảnh khắc đáng nhớ. Nhưng nói chung, thứ gì cũng phải có chừng mực. Chỉ vì muốn lưu giữ lại những hình ảnh đẹp và “khoe” với mọi người mà bạn vô tình, hoặc “cố ý vô tình” khiến người khác mất cơ hội chiêm ngưỡng vẻ đẹp ấy, thì không công bằng chút nào.

Cách đây vài tháng, tôi đã đi Tokyo DisneySea cùng với đồng nghiệp. Đúng như cậu đồng nghiệp nói, vẻ hoành tráng, lộng lẫy của khu vui chơi nổi tiếng nhất Tokyo này khiến tôi phải “wow” lên. Và thứ hút hồn tôi nhất là show trình diễn âm thanh, ánh sáng “Fantasmic”. Nhưng tôi không được chiêm ngưỡng màn trình diễn ấn tượng này một cách “bình yên” vì có một số khách du lịch Trung Quốc đứng trước giơ máy ảnh, máy quay lên che hết tầm nhìn. Cô nhân viên tội nghiệp chạy tới chạy tui, hết nhắc người này đến năn nỉ người khác hãy bỏ máy quay xuống, và tự lưu giữ những hình ảnh đẹp đẽ này vào tâm trí mình, nhưng đâu có ai thèm để ý đến lời cô ấy, nội quy thì càng là thứ gì đó vô cùng xa xỉ với khách du lịch Trung Quốc (xin lỗi những người khách du lịch Trung Quốc chân chính vì mình đã lỡ quơ đũa cả bó).

Tới đây tôi chợt nhớ ra, trong bài đọc hiểu N1 hình như cũng có nói một vấn đề khá liên quan đến câu chuyện tôi đang nói nhưng ở một khía cạnh khác.

Đại ý như sau:

Ngày nay, công nghệ phát triển quá mức, cuộc sống trở nên quá tiện nghi, con người không cần phải suy nghĩ hay cố gắng quá nhiều vẫn có thể sinh tồn, hoạt động một cách dễ dàng. Chẳng hạn như, trước kia, một cô bé khi đi học về, phát hiện bên vệ đường có một bông hoa dại rất đẹp và em muốn kể với mẹ em đang ở nhà. Em bé sẽ ráng ghi nhớ thật chi tiết vẻ đẹp của bông hoa và khi về đến nhà, em sẽ vận dụng khả năng diễn đạt của mình để mô tả về bông hoa ấy với mẹ. Việc ghi nhớ và suy nghĩ cách diễn đạt sẽ giúp ích rất nhiều cho hoạt động não bộ của cô bé.

Còn bây giờ thì sao? Cô bé ấy sẽ chẳng cần phải ngắm nhìn bông hoa thật kỹ càng làm gì, chỉ cần rút điện thoại ra chụp đánh “xoạch” 1 phát và đem về nhà cho mẹ xem là được, cũng chẳng cần nói câu nào. Tuy nhiên, dần dần, khả năng ghi nhớ và diễn đạt của em sẽ thui chột.

Nhưng khi đã không quan tâm để ý kỹ đến những thứ xảy ra quanh mình thì dần dà con người sẽ trở nên vô tâm, vô cảm.

"Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh" 草原で黄色い花を見つける!(Tập dịch tiểu thuyết)

Vì mục đích luyện tiếng Nhật, mình đã dịch thử 2 chương của tác phẩm "Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh" của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh sang tiếng Nhật.

 

日本語の勉強のために、有名作家・グエン・ニャット・アインの、「Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh(草原で黄色い花を見つける!)」という小説を翻訳しています。

下記は第1章と第2章の内容になります。

ーーーーーーー

第1章 指紋の渦巻き

「手を見せて!」とダン叔父さんは言った。

僕は両手の指先をグッと丸めて握り背中の後ろに隠した。

「僕の手は汚れていないよ。今朝、ちゃんと洗ったもん!」

「お前の手が綺麗かどうかなんて知りたくない。知りたいのは、お前の指紋の渦巻きだよ。」

ダン叔父さんは笑いながら言った。

僕は指の力を抜いて、背中に隠していた左手をダン叔父さんの前に出した。そして、「指紋の渦巻きって何?」と質問した。

「指紋の渦巻きを知らんのか?お前、何歳だよ?」

ダン叔父さんはそう言って、驚いた顔をしながら、僕の手を握り丁寧に教えてくれた。

「指紋の渦巻きって指先の腹の模様を指紋と言うんだが、そのなかで渦みたいな模様のことだよ。指紋の渦巻きが多い人は絵が上手いよ。お前に指紋の渦巻きが10個あるなら、クラスで絵と字が一番上手になるよ。」

珍しい葉脈の研究をしているみたいに、僕の手をじっと見ているダン叔父さんを僕はドキドキしながら見ていた。「何個ある?」と僕は恐る恐る聞いた。

ダン叔父さんはがっかりしたように首を振ってから、

「1個もない。」と言った。

「1個もないんだ。」と僕は寂しげに繰り返した。

一瞬に目の前が真っ暗になり、胸がぎゅっと痛くなるほど悲しかった。

「まぁ、心配するな。」とダン叔父さんは暖かい眼差しで僕を見て、優しくなだめた。

「お前は左手で描くわけがないだろう!右利きだから、右手の方が重要だ。さぁ、右手を見せろ!」と彼は言った。

川で溺れた人が木の板を見つけたように、希望を持った僕は慌てて右手を見せた。ダン叔父さんは僕の手を目に近づけ、注意深く、静かに動かすことなくみていた。まるで叔父さんが強く動いたら、僕の指紋が変わっちゃうようだ。彼は虫を拡大鏡で観察し、研究している昆虫学者のように、唇を横一文字に結び、眉間にしわを寄せ、緊張した顔をしていた。

「あ、1個みつかった!」とダン叔父さんは嬉しそうに叫んだ。

僕は聞き間違えたかと思い、喜びの叫び声を押さえていたのだが、ワクワクしてたまらず、質問が溢れだした。

「指紋の渦巻きが見つかった?」

「そうだ。」とダン叔父さんは微笑みながら答えた。

「1個見つかった。親指に。」

「その他にはないの?」僕は恐る恐る聞いた。

「まだ見つけている途中だよ。」ダン叔父さんはそう言って、また僕の右手の指を一本一本、丁寧に見ていった。

「人差し指、ダメだ。中指、何もない。あ、あった。もう1個あったぞ。」と彼は見ながら呟いていた。

「指紋の渦巻きなの?」と僕は寝ぼけたようにみっともない質問をした。

「何を言ってるんだ!」とダン叔父さんは僕を叱ったが、優しい眼差しでみていた。

「俺はお前の指紋の渦巻きを探しているんだろう?」と彼は言った。

 

それは最後の指紋の渦巻きだった。小指に指紋の渦巻きが見つからなかったのだ。

つまり、僕は指紋の渦巻きが2個ある。1個は親指、もう1個は薬指にある。

ダン叔父さんは僕の指先を見せならが、指紋の渦巻きについて詳しく説明してくれた。

確かに彼が言った通りに僕の薬指の指紋は複数の円が重なっているように見える。真ん中に点みたいなすごく小さい円があり、そこから円が段々大きく外向きに広がっている。まるで石を池の水面に投げた時に起こした波紋のようだ。親指にある指紋の渦巻きは薬指より綺麗な円ではなく、バランスも良くない渦巻きの模様だが、ダン叔父さんによると、それも間違いなく、渦巻きだから数えられるそうだ。

「庭をみて。あそこに沢山の種類の花々が咲いているけど、どれでも同じじゃないだろ。それぞれの美しさがあるのだ。」とダン叔父さんは目を細めて陽が照っている庭を向きながら言った。

 

その日から誰にあってもその人の手を見せてもらった。指紋の渦巻きを見つけたいからだ。

僕は弟のトゥウン君の手を見て驚いた。

「わぉ。君は指紋の渦巻きが多いんだ。君はきっと絵と字が上手いはずだよ。」

「兄ちゃん、指紋の渦巻きって何だ?」と弟は僕に聞いた。

僕は格好をつけて彼に教えてあげた。

「兄ちゃんって指紋の渦巻きを何個持っているの?」と弟は目を大きく開け、また僕に質問をした。

僕はため息をついた。

「たった2個だけだ。」と僕はものすごく悲しい声で答えた。

弟はつま先で立ち、手を伸ばし、僕と肩を組んだ。

「でも、どうしても僕は兄ちゃんほど絵が上手にならないと思うよ。兄ちゃんはいつも絵が一番上手いんだ。」と彼は言った。

弟の励まし言葉で僕の心はやさしく慰められた。

 

僕は学校でも友だちの手を無断で掴んでじっと見ていた。

その結果、僕はもっと落ち込むようになった。みんなは僕より指紋の渦巻きが多いからだ。

特に、マンちゃんは全ての指に指紋の渦巻きがある。おまけに、どれでもすごく丸くて綺麗なのだ。彼女の素晴らしい指紋の渦巻きを見ながら、羨ましい声で言った。

「君は指紋の渦巻きが多いな。君はナムヴェさんのように、両手に指が6個ずつあったら、指紋の渦巻きが12本もあるよ。」

「やだ。指紋の渦巻きは12本もいらないの。」とマンちゃんは首を縮こめて言った。

 

 

第2章 手の指

その日から、自分の両手の指を眺める習慣が身についた。

これまで、勉強することや鉛筆を削ること、背中をかくこと、喧嘩の時に友だちを殴ること、マンちゃんの髪の毛をいたずらに引っ張ること、物を運ぶこと等に色々と手を使っているが、手の存在が自分の考えには浮かんできたことはない。

今、縁側で一人ぼっちで日向ぼっこしていると、僕は初めて自分の手を注意深く見ていた。あなたは自分の手をみたことがある?見てみれば、手の指がおとなしいことにきっと気づくはずだ。

言葉で言い出さなくてもいい。ただやりたいことを頭で考えれば、あなたの手はあなたの考えを読んで、その通りにやってくれる。たとえば、「手を挙げる」ということを頭で考えると、手が脳から送ってきた命令の通りに手を挙げる。両手を挙げるのか、左手と右手のどちらかを挙げるのか、それを考えれば、手は大人しくやってくれる。また、親指だけが動き、他の指が動かないように命令したら、親指以外の指があなたの命令に反して動くことがないわけだ。

あなたの手は絶対にあなたの意志や考えに反対しない。それで大人は、「槌でネジを打て!」、「このシャツを洗濯しろ!」等の良いことから、「爆弾を爆発させろ!」、「銃で撃って人を殺せ!」等の悪い目的まで手を使っている。

子供なら、僕が良くやっているように、指を使って鼻をほじるとか、同級生の女の子の頬をつねるとか、先生や両親に「やっちゃだめ」と言われた、からかうことをやっているのだろうか。

要するには、両手の指が大人しいのだ。いつも僕たちの意志や命令に従って動くが、僕たちは自分の指を大事にせず、時々、指に危ないことをやらせて傷をつけたり、血を流したりしている。

こうやって自分の手をみると、僕はいつの間にか自分の指が大事と思うようになった。特に、母が爪を綺麗に切ってくれた手指が大好きだ。その時の指は、綺麗に沐浴して、可愛い服を着させられた赤ちゃんと同じように見えるのだ。

僕は、手の指の中で特に好きなのが親指と薬指なのだ。「好き」というよりも「自慢」と言ったほうが正しい気がする。親指と薬指に指紋の渦巻きがあるからだ。

手の指をあなたの子供として想像してみよう!あなたは子供が10人いるが、その中に2人しかちゃんと勉強していないのだ。その場合、近所や知り合いに会ったときに、あなたはその2人のいい子のことばかりを自慢しているのだろう! そして、きっと近所や知り合いは、その2人の子供が優れていることに感心してくれるのだろう!

でも、他の指を愛していないわけではない。逆に、指紋の渦巻きがない指のほうを愛していると言える。障害がある子どもを愛している親たちのようだ。

結婚して子供が10人できたら、その10人の子供の中で頭がいい子もいれば、頭が良くない子もいると思うのだが、みんな同じだけの愛で育てたい。こうやって僕はぼんやりと思っていた。

両手は僕たちの親友として、この人生の辛いことでも幸せなことでも、なんでも僕たちを支えてくれるのだ。

よく考えると、たしかにそうだ。人が嬉しいときは、両手で拍手やタッチをして、人の嬉しさを倍にしてくれる。人が泣いているときに、両手は交代して溢れた涙を拭いてくれる。

涙を拭いている両手は昔話のスズメのように、キラキラと輝いた真珠のような涙を拾って飛んで去る。その後は、どこかから笑顔を持ってくる。

手の重要さに気付いてから、毎日、勉強コーナーの窓の外まで手を差し伸べるようになった。

指先がシワシワになるまで雨に手を濡らしていた。

手を雨の水で浴びさせながら、「枝が5本ある。水に挿したら枯れてしまう。何もしなければ元気になる。それは何だ?」というクイズを考えていた。

そのあと、母が洗濯物を干すのと同じように、濡れた手を日差しで干し、そよ風に指を擽られ、心地が良いと感じた。

ある日、マンちゃんが僕のうちに遊びに来た。手を窓の外に手を出している様子を見たら、彼女は目を大きく開けて驚いた。

「何をしているの?」

「手の指を干しているんだよ。君は手の指を干したことがないの?」と僕は答えた。

「ない。」とマンちゃんが返事した。

「手が濡れた時はどうするの?」と僕はまた質問した。

「服で拭く。」

「だっさい!」と僕は偉そうな顔がしながら言った。

数日後、マンちゃんの家に醤油を買いに行ったときに、彼女が僕の真似をして、手の指を窓の外に出しているところを見た僕は、嬉しげに声を掛けた。

「手を干しているの?」

僕はそう聞いて、彼女の答えを楽しみに待っていた。

「うん。食器を洗ったばかりだからね。」と彼女は笑顔で答えた。

しかし、マンちゃんはいつも笑顔で僕の質問に答えるわけではない。

ある日、マンちゃんのうちに行ったとき、彼女は肘を窓際に掛け、両手で顎を支え、ぼんやりと窓の外を眺めていた。

「君は新しい方法で手を干しているの?」と僕はそのときの彼女を見ながら聞いた。

「ううん。手を干していないよ。」と彼女は寂しげに答えた。

「顔を干しているの。」

「君の顔はどうかしたの?お風呂から出てきたの?」と僕は聞いた。

「違う。母に叩かれたのよ。」

僕はもう何も聞きたくない。彼女が顔を干している理由が分かったのだ。彼女は流れた涙が乾くように顔を干しているのだ。なんだか彼女が可哀そうに思えてきた。

-------------------------------

Chương 1: Hoa tay

 

Chú Đàn bảo tôi:

- Con xòe tay ra cho chú xem nào!

Tôi co những ngón tay lại, nắm thật chặt và giấu ra sau lưng:

- Tay con sạch cơ mà. Hồi sáng con đã rửa tay rồi.

Chú Đàn phì cười:

- Chú có định khám tay con đâu. Con xòe tay ra để chú xem con có mấy cái hoa tay thôi.

Đằng sau lưng, hai bàn tay tôi lỏng đi. Tôi chìa bàn tay trái ra trước mặt chú Đàn, thắc mắc:

- Hoa tay là gì hở chú?

Chú Đàn dựng mắt nhìn tôi:

- Con lớn từng này rồi mà không biết hoa tay là gì à?

Chú cầm lấy bàn tay tôi, chậm rãi giải thích: 

- Hoa tay là những vân tay hình tròn ở đầu mỗi ngón tay. Hoa tay càng nhiều thì vẽ càng đẹp. Nếu con có mười cái hoa tay, con sẽ vẽ đẹp nhất lớp. Con viết chữ cũng đẹp nhất lớp.

Tôi hồi hộp nhìn chú Đàn săm soi từng ngón tay tôi. Có cảm giác như chú đang nghiên cứu những chiếc gân lá trên năm chiếc lá.

Tôi nín thở, hỏi:

- Con có mấy cái hoa tay hả chú?

Chú Đàn lắc đầu, thất vọng:

- Chẳng có cái nào hết.

Tôi lặp lại, buồn rười rượi:

- Chẳng có cái nào hết.

Trong một giây, tôi cảm thấy mắt tôi chợt tối đi. Trái tim tôi quặn thắt và rơi xuống một chỗ nào đó, rất xa, có thể là tận những đầu ngón chân.

- Con đừng lo! - Chú Đàn vừa nói vừa dùng ánh mắt để sưởi ấm tôi - Con đâu có biết vẽ bằng tay trái, đúng không? Tay phải mới quan trọng. Nào, con đưa tay phải ra đây!

Tôi như vừa được vớt lên từ dưới suối.

Tôi lật đật chìa tay phải ra và chú Đàn thận trọng nâng bàn tay tôi lên sát mắt, lần này động tác của chú hết sức từ tốn, như thể chú cho rằng những cử động mạnh sẽ khiến vân tay của tôi xô lệch đi. Ngay cả khi kiếm tìm những đường vân tròn trên từng ngón tay tôi, trông chú cũng chăm chú hơn, tôi thấy môi chú mím chặt và mày chú nhíu lại, tưởng như chú đang quan sát những con bọ qua kính lúp.

- A, có một cái đây rồi! - Chú hét lên sung sướng.

- Hoa tay hở chú? - Tôi nôn nao buột miệng, cố kềm một tiếng reo vì sợ mình nghe nhầm.

- Ờ, hoa tay! - Gương mặt chú Đàn sáng bừng như có một ngọn nến vừa thắp lên trong mắt chú - Có một cái hoa tay trên ngón cái.

Tôi run run hỏi:

- Chú ơi, thế còn những ngón khác?

Chú Đàn chẹp chẹp miệng:

- Chờ đã!

Chú lại nghiêng đầu, mân mê từng ngón tay tôi bằng cả tay lẫn mắt, miệng lẩm bẩm xuýt xoa: 

- Ngón trỏ, chậc, hỏng rồi!

- Ngón giữa. Ôi, sao ngón này cũng chẳng thấy gì!

- A, có đây rồi. Một cái hoa tay nữa nè!

Tôi lại hỏi, như người mơ ngủ:

- Hoa tay hở chú?

- Ơ, cái thằng này! - Chú Đàn mắng tôi nhưng mắt chú nói điều ngược lại - Chú đang tìm hoa tay của con mà.

Nhưng đó là cái hoa tay cuối cùng chú tìm được. Ngón út tay phải của tôi chẳng có cái hoa tay nào. Như vậy tôi có cả thảy hai cái hoa tay. Một trên ngón cái và một trên ngón áp út.

Chú Đàn bảo tôi nhìn vào đầu mỗi ngón tay và chú bắt đầu giảng giải. Đúng như chú Đàn nói, những đường vân trên đầu ngón tay áp út bên phải của tôi tròn quay, vòng bên trong nhỏ nhất, bé bằng hạt tấm, rồi tới những vòng lớn hơn xếp thành từng lớp trông hệt như những vòng sóng khi tôi nghịch ngợm ném một hòn sỏi xuống mặt ao. Hoa tay trên ngón cái của tôi không đều đặn bằng, những đường vân xoắn vào nhau như vũng nước xoáy nhưng chú Đàn bảo nó chính là hoa tay đấy con, chỉ có điều cái hoa này không đẹp bằng cái hoa kia. Chú nhìn ra sân nắng, nheo nheo mắt:

- Con nhìn ra sân mà xem. Có rất nhiều loài hoa, nhưng không phải các loài hoa đều đẹp như nhau, đúng không?

Kể từ hôm đó, gặp ai tôi cũng tóm lấy, đòi xem hoa tay.

Thằng Tường em tôi có sáu cái hoa tay khiến tôi sửng sốt:

- Ôi, sao mày nhiều hoa tay thế này. Mai mốt lớn lên mày viết và vẽ đẹp lắm đấy!

- Hoa tay là gì hở anh? - Tới phiên thằng Tường hỏi tôi. Và tôi lại giảng giải cho nó.

Nó tròn mắt nhìn tôi:

- Thế anh có mấy cái hoa tay?

Tôi thở dài:

- Tao chỉ có hai cái à.

Giọng tôi thất vọng như thể tôi chỉ có hai cái răng hoặc hai ngón chân.

Tường kiểng chân lên để có thể bá vai tôi:

- Nhưng dù thế em cũng không thể vẽ đẹp bằng anh. Bao giờ anh cũng là người vẽ đẹp nhất.

Nghe Tường nói vậy, tôi cảm thấy mình được an ủi một chút.

Đến lớp, tôi chộp tay từng đứa bạn, săm soi.

Và tôi buồn nẫu ruột khi nhận ra đứa nào cũng nhiều hoa tay hơn tôi.

Riêng con Mận, ngón tay nào của nó cũng có hoa tay. Các đường vân tròn xoay, đều tăm tắp. Tôi nhìn những ngón tay nở hoa của nó, nói giọng ghen tị:

- Mày nhiều hoa tay thật đấy. Nếu mỗi bàn tay của mày có sáu ngón như ông Năm Ve, chắc mày có tới mười hai cái hoa tay.

Con Mận rụt cổ:

- Eo ôi, mình sợ lắm! Mình không cần tới mười hai cái hoa tay đâu!

Chương 2: Những ngón tay

Từ hôm đó, tôi có thói quen ngắm nghía hai bàn tay của mình.

Trước nay, tôi chưa bao giờ quan tâm đến chúng. Tôi sai bảo hai bàn tay làm cái này cái nọ, chép bài, gọt bút chì, gãi lưng, đấm nhau với tụi bạn, giật tóc con Mận, đem chiếc ghế từ chỗ này sang chỗ khác, và thường là tôi quên mất chúng.

Bây giờ ngồi phơi nắng một mình ngoài vỉa hè, tôi mới có thì giờ nhìn ngắm hai bàn tay của mình. Có bao giờ bạn nhìn ngắm hai bàn tay của bạn không? Nếu có lần nào bạn nhìn ngắm hai bàn tay của bạn, bạn sẽ thấy chúng thật là ngoan.

Bạn không cần nói ra miệng, bạn chỉ ra lệnh trong đầu thôi, chẳng hạn “Đưa lên”, bàn tay sẽ nghe lời bạn ngay tức khắc. Cả hai bàn tay đều đưa lên, nếu bạn muốn cả bàn tay trái lẫn bàn tay phải cùng nghe lời. Nếu bạn muốn chúng nắm lại, chúng sẽ nắm lại. Bạn bảo “Tụi bay đứng im, chỉ ngón tay cái nhúc nhích thôi”, ngón tay cái sẽ nhúc nhích trong khi những ngón còn lại không dám cựa quậy.

Bàn tay của bạn không bao giờ chống lại bạn, nên người lớn thường sai bảo bàn tay làm đủ thứ việc, từ những việc tốt như “Đóng cho tao cái đinh này” hoặc “Giặc cho tao chiếc áo kia” đến những việc không tốt như bóp cò súng hay kích nổ một quả bom.

Nếu bạn là trẻ con thì chắc bạn cũng làm như tôi thỉnh thoảng vẫn làm tức là sai ngón tay ngoáy mũi hay sai nó bẹo tai cô bạn học ngồi cạnh, tức là những chuyện mà ba mẹ và cô giáo tôi cấm ngặt.

Nói chung, hai bàn tay của chúng ta rất ngoan, chúng thường nằm im chờ chúng ta sai khiến. Trong khi chúng ta chẳng hề thương xót chúng, thỉnh thoảng lại bắt chúng làm những việc nguy hiểm khiến chúng bị trầy xước hoặc chảy máu rất nhiều.

Tôi yêu hai bàn tay của mình lúc ngồi ngắm chúng, thường là vào lúc mẹ tôi vừa cắt móng tay cho tôi xong. Lúc đó những ngón tay giống như những đứa trẻ vừa được tắm gội, nom sạch sẽ và gọn gàng.

Khi săm soi hai cái hoa tay trên ngón cái và ngót áp út ở bàn tay phải, tôi yêu hai ngón tay này quá, thậm chí có một chút gì đó tự hào. Giống như bạn có mười đứa con, nhưng chỉ hai đứa học giỏi mới có thể khiến bạn nở mặt với hàng xóm “Hai thằng cu nhà tôi mới vừa đỗ đại học đó, chị!”, có khi bạn còn hãnh diện khoe thêm: “Chẳng thấy tụi nó ôn bài gì cả mà vẫn thi đỗ như chơi chị à” để được nghe láng giềng của bạn xuýt xoa “Ồ, hai thằng bé thông minh ghê”.

Những ngón tay còn lại, tôi cũng yêu, yêu nhiều hơn là đằng khác, theo kiểu bố mẹ yêu những đứa con không may. Tôi lẩn thẩn nghĩ nếu sau này tôi lớn lên, lấy vợ và sinh được mười đứa con tôi sẽ cố yêu mười đứa như nhau dù chắc chắn trong mười đứa đó đứa kém thông minh sẽ kém thông minh hơn đứa thông minh, đứa kém xinh đẹp sẽ kém xinh đẹp hơn đứa xinh đẹp, hẳn thế.

Hai bàn tay của ta giống như những người bạn thân, luôn chia sẻ với ta mọi vui buồn trong cuộc sống. Bạn cứ ngẫm mà xem, có phải khi bạn mừng rỡ hay phấn khích, hai bàn tay hăng hái vỗ vào nhau để nhân đôi niềm vui trong lòng bạn. Khi bạn khóc, hai bàn tay lại thay phiên nhau kiên trì lau khô những giọt lệ lăn tròn trên gò má bạn. Hai bàn tay lúc đó giống như những chú chim vàng anh trong cổ tích, cần mẫn tha từng hạt cườm long lanh trên mặt bạn đem gửi vào nắng, vào gió, vào mưa để một chốc sau sự tươi tỉnh lại nhuộm hồng gương mặt mới đây còn tái xanh của bạn.

Từ khi nhận ra điều đó, tôi có thói quen thò tay ra ngoài cửa sổ bên bàn học.

Tôi tắm hai bàn tay của mình trong mưa để thấy những đầu ngón tay nhăn nheo như câu đố bọn trẻ con chúng tôi hay đố: “Một cây mà có năm cành / Nhúng nước thì héo để giành thì tươi”.

Rồi sau đó tôi phơi chúng trong nắng như mẹ tôi vẫn phơi quần áo ngoài bờ dậu để hong khô những ngón tay dưới ánh mặt trời và nghe gió cù mơn man nhồn nhột.

Có lần con Mận qua nhà tôi chơi, thấy tôi đang thò tay ra bên ngoài cửa sổ, liền trố mắt:

- Bạn đang làm gì vậy?

- Tao đang phơi những ngón tay. Mày có bao giờ phơi những ngón tay không?

- Không.

- Thế khi tay mày bị ướt mày làm gì?

- Mình lau vào quần.

Tôi kêu lên:

- Eo ơi, ai lại lau tay vào quần!

Mấy hôm sau tôi qua nhà con Mận mua chai xì dầu (nhà nó bán tạp hóa), thấy nó ngồi trong nhà thò tay ra ngoài cửa sổ y hệt tôi, tôi sung sướng hỏi:

- Mày đang phơi hai bàn tay đấy à?

Để nghe nó sung sướng đáp:

- Ờ, mình vừa rửa chén xong.

Nhưng không phải lúc nào con Mận cũng đáp lời tôi bằng giọng reo vui như vậy.

- Mày đang phơi hai bàn tay theo kiểu mới à?

Lần khác tôi hỏi, khi thấy nó hai tay chống lấy cằm, cùi tay tựa lên bậu cửa sổ, thừ mặt trông ra.

- Không, mình có phơi hai bàn tay đâu. - Nó đáp, giọng rầu rầu - Mình đang phơi khuôn mặt.

- Mặt mày làm sao mà phơi? Mày vừa tắm xong à?

- Không. Mẹ mình vừa đánh đòn mình. 

Tôi không hỏi nữa. Vì tôi hiểu rồi. Con Mận đang hong khô những giọt nước mắt. Tội nó ghê!

 

Ta bảo!

f:id:KokoronoNiwa:20170329184233j:plain

Anh bảo, 
Anh là niềm cảm hứng của em
Để viết nên những vần thơ rất tuyệt
Những áng văn nghe nỗi niềm tha thiết
Dẫu lúc vui hay khi da diết nỗi buồn

Em bảo, 
Anh chỉ là nguồn cảm hứng của em
Để viết nên những câu chuyện cười hài hước
Bởi bên anh em thấy rất đời rất “được”
Được là chính mình, được sống an nhiên

Ta bảo,
Cuộc đời này dẫu chẳng giống như mơ
Nếu có mơ thế nào rồi cũng tỉnh
Nên đôi ta cứ an nhàn thủng thỉnh
Cứ trung bình là đủ vui ha!

P/s: Tuyển tập thơ con nhái! Ai can đảm đọc thơ của tui ngộ độc ráng chịu :D

私ってダメだな

私ってダメだなと思ってしまいました。今日、オフィスからの帰り道で起こったことのおかげで、自分がだめだと気づいたのです。
通勤時にいつも同じ方向へ向かっている目が不自由な40代の男性が気になっていました。その人は目が見えませんが、鉄の長細い杖を使って問題なく歩いています。というか、目が見える人より早く歩いているかもしれません。私は毎日、彼の後ろを歩きながら、彼の凄さに感心してばかりいます。彼が普通に歩けるのは、もしかして彼の持っている杖には何かすごい機能がついているからでしょうか。その謎は今でもまだ分かりません。
しかし、今日、私は初めて帰り道で彼を見つけました。おまけに彼は、いつもの彼とは何か違う気がしました。いつも道端の白い線に沿ってまっすぐ歩いていた彼は今日、クネクネと曲がったり、道端の花壇にぶつかったりしているのです。「大丈夫かな」、「酔っ払っているのか、体調がどこか悪いのかな」、「どうしよう~声を掛けて助けてあげようかな」、「いや、彼の気に障るかもな」といった色々な迷いが出てきました。結局、私は何もせず、後ろから彼を見守るだけでした。やがて私は交差点で彼と別の方向に曲がり、帰宅してからも彼のことについてずっと考えていました。困っている人を助けてあげたいのに、声をかける勇気がない私なんて本当にだめですね。