KokoronoNiwa’s diary

書くことで心を癒す

Cho và nhận

f:id:KokoronoNiwa:20161209142147j:plain

Dạo gần đây mình nhận được khá nhiều sách từ bạn bè, đồng nghiệp. Chắc có lẽ vì vậy, mình bỗng suy nghĩ về khái niệm “cho và nhận”.

Hôm nay, mình muốn nói về “cho và nhận” trong một phạm vi nhỏ thôi, đó là “chia sẻ” và “tiếp thu” kiến thức. Trong đó, “chia sẻ” được xem là “cho” và “tiếp thu” được xem là “nhận”.

Hồi nào giờ mình đi làm, toàn gặp leader và tiền bối tốt bụng, chỉ dạy cho mình rất nhiều kiến thức hay và bổ ích. Đó là “nhận”.

Dù hiện tại kiến thức mình có được chỉ là 1 hạt bụi nhỏ trong sa mạc mênh mông, nhưng mình luôn tâm niệm, mình biết 1, mình sẽ truyền lại cho đàn em 1, thậm chí là hơn 1. Đó là “cho”. (Vì sao mình nói hơn 1 ở đây? Hồi sau sẽ rõ.)

Kiến thức là một thứ vô cùng kì diệu. Khi bạn “cho”, bạn không mất đi kiến thức đó, mà ngược lại, bạn còn được “nhận” từ chính hành động “cho” của mình.

Trước đây 1 phần công việc của mình là hướng dẫn và hỗ trợ cho các em phiên dịch mới vào công ty. Mình luôn chia sẻ sẽ tất cả những gì mình biết cho các em. Tuy nhiên, ngôn ngữ là một phạm trù rất phức tạp. Có những cái đúng sai rất rạch ròi, nhưng có những cái phụ thuộc vào cảm giác và rất khó giải thích. Tuy nhiên, khi hướng dẫn cho các em, để các em có thể hiểu rõ và vận dụng được, mình phải giải thích cặn kẽ. Để làm được điều đó, mình phải tìm hiểu rất nhiều và khi đó, chính bản thân mình cũng học được rất nhiều. Từ hành động muốn “cho”, mình đã được “nhận”.

Gần đây, mình đã thôi không phụ trách việc hướng dẫn các em hậu bối nữa, nhưng khi có gì không hiểu, các em ấy vẫn hay kiếm mình để hỏi. Thậm chí có những em đã nghỉ công ty rất lâu rồi, vẫn thường xuyên hỏi mình. Theo lời của các em ấy thì, chỉ vì “chị nhiều chuyện có tâm”. Humh….

Thật ra, công việc mình rất bận, và số lượng các bạn hỏi cũng không ít nên việc chat trả lời câu hỏi cũng rất tốn thời gian. Nhiều khi mình cũng có ý nghĩ xấu xa, hay thôi lờ tụi nó đi cho khỏe. Tuy nhiên, chắc đúng là mình “nhiều chuyện có tâm thật” nên cứ bứt rứt không yên, thế là phải trả lời. Thật thà mà nói thì, những điều mấy em ấy hỏi, không phải cái nào mình cũng biết. Mà có lẽ mình chỉ hơn được mấy em ấy ở cái có kinh nghiệm với khả năng google thần thánh thôi. Vì thế, chính nhờ những câu hỏi của các em ấy, mình đã tìm hiểu để trả lời, và học được thêm rất nhiều điều bổ ích. Đây đích thị là “cứ sẵn sàng cho đi, bạn sẽ nhận lại rất nhiều”.

Và đến đây, đã có lời giải thích cho câu nói "mình biết 1, mình sẽ truyền lại cho đàn em 1, thậm chí là hơn 1". Đó là vì, vốn dĩ kiến thức mình chỉ có 1. Những nhờ những câu hỏi của các em, nó tăng nhiều hơn 1, và sau đó, mình đã "cho" hết cả vốn lẫn lời. :)))

Nói là vậy, nhưng bạn sẽ được nhận khi bạn cho một cách vô tư, không suy tính. Nếu chưa cho, mà đã tính toán xem mình sẽ nhận được gì, thì chắc là thứ bạn nhận được chỉ là sự mệt mỏi do …. suy nghĩ, tính toán nhiều mang lại :D

P/s: Bài này mình viết 8,9 tháng trước, nay mới dám công khai =)))))))))))))

Dạy con theo tiêu chí "công bằng" và "chia sẻ"! 平等と共有をベースにした子育て方法

 

Dạo gần đây mình nghiện chương trình "The Return of Superman" của Hàn Quốc với 3 nhóc sinh ba của diễn viên nổi tiếng Song Il Kook. Ôi, 3 em ấy dễ thương vô đối, ngoan, biết nghe lời nhưng cũng vô cùng lém lỉnh. Bởi ta nói, con nít nào cũng dễ thương, người lớn nào không cảm nhận được sự dễ thương của con nít thì người lớn đó rất "dễ ghét" <))))) - trích lời của một chị sempai.

Và điều mình muốn chia sẻ ở đây chỉ là một chi tiết nhỏ, xuất hiện chớp nhoáng trong vài chục giây, nhưng để lại cho mình một ấn tượng rất mạnh mẽ.

Ba cậu nhóc dễ thương này có một cô bạn gái lớn hơn 1 tuổi tên là Sarang. Cô bé có ba là người Hàn - bạn của Song Il Kook, và mẹ là người Nhật. Trong một tập phim, Song Il Kook đưa 3 cậu nhóc đến Nhật thăm nhà Sarang ở Tokyo. Bốn bạn nhỏ cùng ngồi ăn với nhau, và cuối cùng còn lại 1 quả dâu. Nan giải thay cả Sarang và 1 trong 3 cậu nhóc đều cùng muốn ăn quả dâu ấy. Nếu cậu nhóc tỏ ra ga lăng như mấy anh Soái ca trong phim Hàn nhường quả dâu cho bạn gái, hoặc cô bé Sarang tỏ ra là 1 bà chị biết nhường nhịn thì sự việc đã được giải quyết êm thấm. Nhưng, trẻ con bao giờ cũng vậy, chúng đã thích thì sẽ tranh giành đến cùng với những màn mè nheo chuyên nghiệp nhất. Và vụ tranh chấp này cần phải được kết thúc bởi sự can thiệp của người lớn. Nếu là mình, chắc mình sẽ khuyên con mình nên nhường cho bạn. Với lại, người VN vốn sợ mích lòng nên thường để con mình chịu thiệt một tý. Hoặc giả là những ông bố bà mẹ hổ báo, thì sẽ bảo con mình giành lấy phần bạn. Nhưng ở đây 2 bên gia đình thân thiết với nhau nên trường hợp này sẽ hiếm xảy ra.

Vậy, mẹ Sarang và Song Il Kook giải quyết vụ tranh chấp này ra sao? Họ bảo: "Ôi, cả 2 cùng muốn ăn quả dâu cuối cùng này sao? Vậy phải làm sao bây giờ? Thôi 2 con chơi oẳn tù xì nhé". Ồ, đây là một giải pháp quá công bằng rồi. Nhưng không, anh chàng công tử nhà họ Song còn bé quá, chưa biết chơi oẳn tù xì. Thế là mẹ Sarang sau một hồi suy nghĩ, đành phải xẻ quả dâu làm đôi cho 2 bạn nhỏ. Đây cũng là một giải pháp tình thương mến thương, quá hoàn hảo.

Chi tiết nhỏ và chắc cũng không mấy người để ý, nhưng mình thấy rất hay. Tại sao bạn phải dạy con mình nhún nhường và phải chịu thiệt thòi? Nếu con bạn muốn nhường trong tâm thế vui vẻ, thì đó quả là điều quá tuyệt vời rồi. Nhưng nếu nó không muốn nhường, mà cứ mang tư tưởng phải nhường mới phải đạo, thì liệu có phải là điều tốt không. Hay trong tâm hồn nó sẽ hình thành nên 1 góc tối nào đó, hoặc trong suy nghĩ hình thành nên những điều tiêu cực? Và dĩ nhiên, bạn cũng không nên dạy con mình tranh giành bất chấp với người khác. Sau này lớn lên, con bạn có thể sẽ trở thành một kẻ lưu manh và góp phần tạo nên một xã hội hỗn loạn cũng nên. Cách giải quyết theo kiểu oẳn tù xì sẽ khiến con bạn biết cách sống theo quy tắc, gọi nôm na là luật chơi, và một khi đã cạnh tranh theo luật chơi, bất luận kết quả thế nào cũng phải vui vẻ chấp nhận. Và dĩ nhiên, tốt nhất vẫn là biết chia sẻ cùng nhau. Chia sẻ sẽ không làm bạn mất đi một nửa, mà cả 2 đều sẽ được một nửa. Như vậy chẳng phải quá tốt đẹp hay sao.

Quay lại câu chuyện trên, cả 2 em bé đều rất vui vẻ vì cuối cùng ai cũng được ăn dâu! <3

最近、私は韓国の「The return of Superman(スーパーマンが帰ってきた)」というリアリティ番組にハマっています。この番組に韓国人の有名な俳優、Song Il Kookの三つ子の息子たちが登場します。彼らはすごく可愛くていい子ですが、いたずらな時もあります。やはり、子供なら何をしても、何を喋っても、可愛く思ってしまいます。子供の可愛さに気づかない大人はいないでしょう。

この番組を見てとても勉強になったことがあります。その時間は何十秒の出来事でしたが、私は強い印象が残りました。

Song Il Kookの親友に三つ子より一つ年上の、Sarangちゃんという娘がいます。父が韓国人、母が日本人の在日ハーフのSarangちゃんは三つ子と仲が良いです。ある日、Song Il Kookは三つ子を東京までSarangちゃんに会わせるためにつれていきました。Sarangの家で子供たちが仲良くご飯を食べていると、三つ子の2番目のMinguk君とSarangちゃんが、残った最後のイチゴで争いを始めました。二人ともイチゴが好きなので、お互いに譲りません。親たちが手助けしないと解決できない、緊張した雰囲気になってしまいました。

私はその状況になったら、夫の親友に気をつかい、自分の子供が相手に譲るように説得するかもしれません。しかし、自分の子供が絶対に負けないようにしたい親もいると思います。でも、この場合は親たちが親友なので、後者のことが起こらないはずです。

では、Sarangちゃんのお母さんと三つ子のお父さんは、どうやってこの「紛争」を解決したのでしょうか。「あら、二人ともこのイチゴを食べたいの?でも1個しかないね。どうしよう!そうか、じゃんけんぽんで決めようか」とSarangのお母さんは優しく言いました。しかし、Minguk君はまだじゃんけんぽんのやり方が分かりません。そのため、Sarangちゃんのお母さんはそのイチゴを2つに等分し、半分をSarangに、もう半分をMingukに分けて解決しました。完璧な解決策だと思います。

その番組には、この話を大した意図として入れたのではないかもしれませんが、私にとって、とても良い話でした。

お互いに欲しい物を、自分から喜んで相手に譲るのが何よりですが、自分が納得行かず相手に譲らないといけないなら、不満やいやな気持が溜まり最悪だと思います。逆に、欲しい物を無理やりな手段や、悪い手段で相手から取るのも非常に悪いことです。

子どもであることから、平等なんてまだ分かっていませんが、じゃんけんぽん等でルールを決めて解決すると、負けても納得できるため、悔しい気持ちなどにならないのではないでしょうか。また、大人になったら、平等という認識や概念が自然に身についてしまうはずです。

もちろん、一緒に共有するのがベストだと思います。自分が我慢もせず、相手への思いをお互いに持ち、同時に譲る気持ちと譲られる気持ちが理解できるようになります。共有とは自分の分が半分減るのではなく、相手の分が半分増えるわけです。

上記の番組の話に戻りますが、SarangちゃんとMinguk君とも喜んで半分のイチゴを食べてました。

Ưu tiên hay "phân biệt đối xử"

Coi Vietnam Idol Kids, mình rất thích bé Minh Hiền, cô bé khiếm thị có giọng hát vô cùng cảm xúc. Thành thật mà nói, mình không thấy cô bé hát hay hơn các bạn khác, những nốt cao bé hát khá hay, nhưng những đoạn xuống tông trầm bị mất chữ. Tuy nhiên, những đoạn trầm ấy nghe có gì đó rất nức nở và gây xúc động. Nghe em hát, lúc nào mình cũng khóc, cả trường quay khóc và ban giám khảo cũng khóc. Nhưng theo lời ban giám khảo, những người luôn theo sát em trong cuộc thi này, thì em luôn lạc quan và chưa bao giờ thấy em thôi cười. Vậy, những xúc cảm, những giọt nước mắt của chúng ta chỉ nên dành để khâm phục, để tán dương cho giọng hát truyền cảm của em thôi thì chẳng phải đẹp và ý nghĩa hơn sao. Mình biết, một em gái bé bỏng, dễ thương như vậy, yêu đời, lạc quan nhưng lại chịu nhiều mất mát thì sẽ đáng thương lắm. Tuy nhiên, liệu cách chúng ta thể hiện tình thương với những ánh mắt có gì đó ái ngại, những câu nói rào trước đón sau không thoải mái, những lời tán thưởng quá mức, sự thiên vị thể hiện rõ ràng,... có làm em bé thấy vui không? Hay em sẽ nhận ra rằng mình khác biệt, điều mà em luôn nỗ lực để xóa bỏ nó. Mình nghĩ với những người khuyết tật, họ có khát khao được sống bình thường, được như mọi người, vì vậy sự ưu ái không tế nhị vô tình sẽ là sự "phân biệt đối xử".
Với cô bé không thể nhìn mọi thứ xung quanh, có bất nhẫn quá không khi bạn vừa khóc vừa hỏi: "con có bao giờ nằm mơ thấy dòng sông, cánh đồng và tưởng tượng nó đẹp thế nào không". Mình biết người hỏi thật sự yêu thương bé, thật lòng muốn chia sẻ với bé, mình trân trọng điều đó và không trách họ. Chỉ là..... Và thật sự mình nể cô bé, cô vẫn cười và nói: "con không mấy khi nằm mơ".
Nhưng giá như người hỏi đừng buông mình theo cảm xúc quá, giá như họ đừng hỏi thêm 1 câu mà lẽ ra ai cũng biết câu trả lời. "Ước mơ lớn nhất của con là gì". "Con muốn được nhìn thấy"- Câu trả lời vừa thoát ra, trong 1 giây thoáng qua thôi, nhưng mình thấy cô bé lạc quan hay cười ấy đã lấy tay quệt ngang mắt.


Tự nhiên mình lại nhớ một câu chuyện, hình như trong một bộ phim Nhật (không nhớ rõ nhưng hình như phim Marumo no Okite thì phải). Có 2 chị em mồ côi, phải sống cùng bạn của bố. Hai em học lớp 1, và như mọi người biết, trẻ con hay phá phách nhau lắm. Khi 2 em và 1 bạn khác gây nhau, thầy giáo chưa cần biết lý do đã la bạn kia, và bảo rằng 2 bạn mồ côi tội nghiệp, em phải ưu tiên bạn chứ. Rõ ràng thầy đang ưu tiên cho 2 em bé mồ côi, nhưng khi chúng nghe thầy nói vậy, chúng đã rất buồn và tủi thân. Chúng cảm thấy sự ưu tiên của thầy là sự thương hại, phân biệt đối xử. Sau đó, thầy giáo hiểu ra, đã đối xử công bằng với tất cả, ngoan được khen và làm sai vẫn bị la rầy, bất luận hoàn cảnh ra sao.

Điều tốt đẹp nhất của con người là yêu thương và giúp đỡ nhau, nhưng hãy nghĩ đến cảm xúc của đối phương (chứ không phải cảm xúc của chúng ta) để biết họ cần gì.

Công đoạn sau là khách hàng 【後工程はお客様】

本日、私は「後工程はお客様」という考え方についてお話ししたいと思います。日本人と仕事している方々は既に知っているかもしれませんが、聞いたことがない方もいるのではないでしょうか。

お客様と直接やり取りをしていない人達は、お客様からの指摘や苦情を直接聞けないため、自分の都合を優先し、作業を行うという考えになりがちです。また、小企業では工程を分けず、一人が作業の最初から最後までを対応することが多いので、その作業員はミスがあっても後で自分で対応できるため、細かい注意を払わず作業を行ってもいいという考えになりがちです。

しかし、複数の工程があり、複数の担当者が関わる案件では、【後工程はお客様】という考えを持たないと仕事がうまく進まない可能性が高くなります。

【後工程はお客様】とは、「後工程の作業がしやすくなるように工夫しなければならない」という品質管理の考え方です。自分が求めることを次の相手にします。自分が良い品質のものを受けたいならば、次の相手に良い品質のものを渡すことです。品質管理方針といえば、なんか凄いことだと思われるかもしれませんが、実は気付かずに見逃してしまいがちな細かいことからできた考えです。

新卒で大手IT企業に入社し働いていた時に、細かいミスについて上司によく指摘されていました。「Excelファイルを作業した後、全てのシートのカーソルをA列の第一行のセル(A1)にあわせてから保存しないといけない」という指摘がありました。その時、私は「A1にカーソルを会わなくても、何も影響が出ないのではないか」、「時間を無駄にしているのではないか」と思っていたのです。しかし、私の考えは間違っていました。それは重要なことでした。皆さんは、カーソルがA1ではなく、ワークシートのどこか適当に置かれているエクセルファイルを貰ったら、どう思いますか。

・あれ?まだ作業中かな?

・最初から見るために、上にスクロールしないといけない、面倒くさいな!

と私は思います。

日本には、「凡事徹底」という言葉があります。目の前のことを一つ一つしっかりとこなしていけば、必ず大きな成果につながります。

Hôm nay mình xin chia sẻ một vấn đề khi làm việc với người Nhật mà không phải ai cũng biết, kể cả người đang làm việc với khách hàng Nhật.
Đó chính là cách suy nghĩ về quản lý chất lượng với phương châm "Công đoạn sau là khách hàng".
Với những người làm ở các bộ phận không thường xuyên tiếp xúc với khách hàng, thường không bị phàn nàn trực tiếp từ khách hàng nên sẽ dễ có tư tưởng, mình cứ làm sao tiện cho mình là được. Hoặc những người làm ở công ty nhỏ, thường tự mình làm từ đầu đến cuối nên dễ có suy nghĩ, ở giai đoạn này mình làm phiên phiến thôi, để qua giai đoạn sau mình rà kỹ lại cũng được. (Nhưng thường thì qua công đoạn sau họ lại bỏ sót.)
Tuy nhiên, khi làm việc theo qui trình có nhiều công đoạn với nhiều người phụ trách khác nhau, sự thống nhất và thấu hiểu giữa các công đoạn là vô cùng quan trọng. Và nếu không có suy nghĩ "công đoạn sau là khách hàng" thì công việc sẽ khó tiến hành trôi chảy được.
Xem công đoạn sau là khách hàng, tức là bản thân mình phải cố gắng trao cho "khách hàng" sản phẩm tốt nhất có thể, phải nghĩ cách làm sao để người tiếp nhận kết quả của mình có thể sử dụng, xử lý nó một cách dễ dàng, theo kiểu "khách hàng là thượng đế".
Ví dụ, khi mình làm công việc biên dịch trong dự án IT, công đoạn trước mình là "Dev tạo tài liệu", công đoạn sau mình là "QA check tài liệu đã dịch". Khi nhận tài liệu từ dev, mình mong muốn họ viết file dễ hiểu, format chỉnh trau chuốt gọn gàng, page setup hẳn hòi, để mình chỉ việc dịch và gửi cho QA check thôi. Vì mình là khách hàng của dev mà, mình có quyền đòi hỏi điều đó. Song song đó, QA là khách hàng của mình, vì vậy họ cũng đòi hỏi mình phải trao cho họ 1 file dịch "tinh tươm" nhất. Nói chung, cần phải làm sao để người thao tác sau mình thuận tiện nhất, ít tốn thời gian lãng phí nhất.
Nói "phương châm quản lý chất lượng" nghe có vẻ đao to búa lớn thế thôi, nhưng nó lại được hình thành từ những điều vô cùng nhỏ nhặt.

Nhớ lại khi vừa tốt nghiệp, mình vào làm ở 1 công ty IT lớn, leader của mình cực kỳ kỹ tính, đã bắt bẻ những lỗi mà mình thấy chẳng ảnh hưởng gì đến hòa bình nhân loại. :) Chẳng hạn như, khi dịch xong 1 sheet, phải nhấn "ctrl+home" để đưa về đầu trang. Nếu chẳng may có sheet nào đó quên, thể nào chị ấy cũng la toáng lên. Lúc đó mình đã nghĩ chị ấy khó tính quá, nhưng giờ mình lại cảm thấy may mắn khi được chị la mắng và dạy cho những điều tỉ mỉ và hay đến thế. Nếu bạn mở 1 file excel ra, bạn thấy con trỏ chuột không nằm ở đầu trang, mà nằm lửng lơ ở 1 vùng lơ lửng nào đó giữa trang, bạn sẽ thấy thế nào?
1. Humh, làm xong chẳng kéo về đầu trang, mất công ta phải kéo lên mới coi được từ đầu.
2. Ơ, con trỏ nằm lơ lửng thế này, liệu có phải là đang sửa dở dang chưa xong rồi quên không nhỉ?
Nếu là mình, mình sẽ nghĩ như trên.
Còn nhiều nhiều nữa những kinh nghiệm nhỏ mình tích cóp được sau bao bận bị sếp và khách hàng phàn nàn. Đôi khi mình nghĩ, thật may mắn vì đã được nhiều người "mắng" để biết "khôn". Và, "nếu không làm tốt những việc nhỏ, đừng mơ nghĩ đến thành công lớn".

「は」と「が」の使い分け Cách phân biệt は và が

Tiếng Nhật được xem là 1 trong những ngôn ngữ khó nhằn. Điều này thì khỏi cần bàn cãi rồi. Tuy nhiên, có những thứ cơ bản, tưởng chừng như rất dễ và thường được dạy khi vừa mới nhập môn, nhưng không phải ai cũng có thể sử dụng thành thạo và chính xác được.
Đó là sự khác nhau giữa は và が. Đây là 2 trợ từ được cho là khá giống nhau và trong nhiều trường hợp có thể sử dụng thay thế cho nhau. Tuy nhiên, tùy bối cảnh, 2 từ này lại hoàn toàn khác nhau.
Trước đây, mình được các thầy cô dạy là, は được sử dụng khi cần nhấn mạnh sự vật, sự việc phía sau nó; còn が là nhấn mạnh cho đối tượng nằm ở phía trước nó.
Ví dụ: 1. 私は学生です。
   2. 私が学生です。
  
Đọc giải thích trên và xem ví dụ, bạn có hiểu sự khác nhau của 2 câu này chưa? Chắc chưa đâu nhỉ.
Thực ra, giải thích kiểu này khá trừu tượng. Để dễ hiểu hơn, mình nên sử dụng đến câu hỏi.
Ở vd1, nó là câu trả lời của câu hỏi: Bạn làm gì? Tức là người hỏi đang quan tâm đến bạn, muốn tìm hiểu về bạn, muốn biết bạn làm gì, bác sĩ hay kỹ sư, hay vẫn còn là học sinh.
Còn ở vd2, nó là câu trả lời cho câu hỏi: Ai là học sinh? Tức là người hỏi muốn biết trong nhiều người, người nào là học sinh.
 
Tới đây chắc các bạn hơi hiểu hiểu rồi nhỉ.
 
Mình lại thử 1 cách phân biệt khác.
は thường được đi theo phía sau bởi danh từ hoặc tính từ. が thường được đi theo bằng động từ.
Ví dụ: 1. 田中は社長です。
   2. 田中は優しいです。
   3. 田中が来ました。
 
Đây là cách sử dụng khi tường thuật, không có chủ đích nhấn mạnh gì cả.
Theo ví dụ trên, Topic xoay quanh anh Tanaka.
1. Tanaka là giám đốc (có ai khác là giám đốc nữa không thì người nói không quan tâm, chỉ quan tâm Tanaka làm gì.)
2. Takana hiền (ngoài Tanaka có thể có người khác cũng hiền, hoặc không; chủ đề được quan tâm là “Tanaka là người như thế nào”)
3. Tanaka đã đến (ngoài Tanaka có thể có người khác cũng đã đến, hoặc không; chủ đề được quan tâm là “Tanaka đã đến hay chưa”)
Tuy nhiên, nếu tráo đổi が và は sắc thái ý nghĩa sẽ khác nhau như thế nào?
           4. 田中が社長です。
   5. 田中が優しいです。
   6. 田中は来ました。
4. Giám đốc là Tanaka. Chỉ có Tanaka là giám đốc. Chủ đề được quan tâm là ai là giám đốc.
5. Người hiền là Tanaka. Ngoài Tanaka ra không có người khác hiền. Chủ đề đang được quan tâm là người nào hiền.
6. Người đã đến là Tanaka. Những người khác không tới.
 
Sẵn tiện mình cho 1 ví dụ, và đặt 1 câu hỏi. Bạn thử trả lời nhé (tập trung vào sự khác nhau của に và には).
 
Có 1 người khách vào trọ trong 1 lữ quán. Người khách thấy lữ quán khá âm u, vắng vẻ, bèn hỏi nhân viên: “この部屋に幽霊がいますか?“
Người nhân viên trả lời rằng: ”この部屋にはいません。“
 
Và người khách trọ đã sợ hãi bỏ đi. Không dám trọ lại. Bạn có biết vì sao không?

タンポポがすき!

5月が好きです!春の気候が快適ですし、あちこちに色とりどりの花々が溢れています。心地よい風、やさしい日差しの中で散歩しながら、道沿いの美しい花を楽しめます。また、春は人間の元気を湧かせる力を持つ季節だと言われています。春には生気が満ち溢れる野生の花がたくさん咲いているからでしょう。その中で、タンポポという植物が一番好きです。タンポポは菊みたいな黄色い花を咲かせ、綿毛のついた種子を作る特徴があります。小さくて弱そうに見えますが、とても生命力が強いです。綿毛のついた種子が風に乗り長い旅に出て、地面に落ち、そこから新しいタンポポが生えてきます。栄養の乏しい土でも生息できます。時々、通勤の道で飛んでいるタンポポの種子を見つけると、「ちゃんと仕事をしているね!頑張ってね!」と心のなかで励ましてあげます。ちっぽけなタンポポですら頑張っているのだから、私ももっと頑張って有意味な人生を送っていきます。

Mất cảm xúc!

Bạn nghĩ một cuộc sống như thế nào là thú vị?
Theo tôi, cuộc sống thú vị khi cuối mỗi ngày bạn đều có thể viết nhật ký về ngày hôm đó. Thật ra, không hẳn bạn phải cầm bút viết ra giấy những điều xảy ra trong ngày mới gọi là "Nhật ký". Với tôi, "nhật ký" được tôi viết bằng nhiều cách. Có khi là ngồi lọ mọ gõ vào máy tính hay điện thoại, lắm khi siêng thì lại viết tay, cũng có khi tôi viết nhật ký trong đầu bằng cách nhớ lại những gì đã xảy ra trong ngày. Ngày tồi tệ nhất với tôi là một ngày chẳng có gì để cuối ngày nhìn lại. Và hình như tôi đang sống trong những chuỗi ngày như vậy.
Nếu phải tự nhận xét bản thân, tôi thấy mình "hơi không bình thường". Tôi hơi lười vận động, lười giao tiếp, lười trong mọi việc. Người ngoài nhìn vào có thể thấy cuộc sống của tôi đơn điệu, tối ngày ru rú trong nhà. Tuy nhiên, tôi luôn thấy cuộc sống của mình thú vị. Bởi vì mỗi buổi tối trước khi đi ngủ, tôi đều có chất liệu để viết nhật ký. Hàng ngày đi làm, tôi đều đi trên cùng một con đường, vào cùng một thời điểm, nhưng mỗi ngày tôi đều phát hiện một điều mới mẻ. Đó là chú mèo hoang nhưng béo tròn núc ních, khiến tôi tò mò vì sao mèo hoang lại béo thế và tôi để ý đến chuyện mỗi ngày có một vài cụ già hay mang đồ ăn đến cho chúng, âu yếm gọi chúng là con, xưng bố, mẹ. Đó là bông hoa Bồ Công Anh mỏng manh nhưng có năng lực sinh tồn mãnh liệt, khiến tôi quan tâm đến hành trình chu du khắp chốn của những mào lông trắng mang theo hạt mầm cho thế hệ tiếp theo. Đó là chú công nhân cần mẫn ở công trình xây dựng bên đường, chú cảnh sát hiền hòa thong thả đi tuần bằng xe đạp trong buổi sáng yên bình, khiến tôi suy nghĩ nhiều về cách sống, cách làm việc của người Nhật.... Tất cả đều gợi lên trong tôi niềm cảm hứng mạnh mẽ để tôi luôn cảm thấy yêu cuộc sống này.
Vẫn là tôi, vẫn đi trên con đường ấy nhưng sao mấy ngày vừa qua tôi không có gì để nhớ lại vào mỗi buổi tối? Con đường đã không còn thú vị, hay bản thân tôi đã không còn rung cảm với những điều thú vị của con đường!?